Một ngày lang thang thành phố cảng Hải Phòng

Hải Phòng không chỉ có cảng biển lớn nhất miền Bắc, mà còn nhiều địa điểm có sức hấp dẫn du khách đến đây.

 

Nữ tướng Lê Chân, người lập Trang ấp An Biên, tiền thân của hành phố Hải Phòng

Lịch sử ghi chép rằng Hải Phòng là một vùng đất cổ nằm trong đồng bằng châu thổ Sông Hồng. Có nhiều dòng sông lớn nhỏ chảy qua thành phố, trước khi đổ ra vịnh Bắc bộ. Con sông Cấm lớn nhất thành phố không chỉ mang phù sa cho đồng ruộng mà còn là đường thủy huyết mạch, nơi bến cảng lớn nhất được người Pháp xây dựng từ những năm 70 của thế kỷ 19 để giao thương với nước ngoài. Cũng vì thế mà Hải Phòng mang tên thành phố cảng.

Nhà thờ chánh tòa, một kiến trúc thuộc địa Pháp

Ngoài cái tên thành phố cảng, Hải Phòng còn được mệnh danh là thành phố hoa phượng đỏ, vì nơi đây trồng rất nhiều phượng.

Một góc công viên trung tâm thành phố mới được nâng cấp

Trong mắt nhiều du khách, Hải Phòng nổi tiếng với Đồ Sơn, hay Cát Bà với những tour du lịch biển đảo hấp dẫn. Nhưng đến Hải Phòng lần này, tôi muốn lang thang ở trung tâm thành phố, để trải nghiệm một ngày sống của người dân nơi đây. Danh tiếng của Hải Phòng từng gắn với những tay anh chị giang hồ nổi tiếng, nên khi đến đặt chân đến đây, tôi khá... e dè và cẩn trọng.

Một góc phố Hải Phòng

Bắt đầu từ công viên trước Nhà hát lớn của thành phố, tôi lang thang trên vài con đường lớn nhỏ ở trung tâm thành phố. Những con đường sạch sẽ dọc ngang nối nhau, điểm vài hàng quán bán trên vỉa hè. Những hàng cây tán rộng phủ bóng mát xuống lòng đường. Những cặp thùng rác ghi chú phân loại giữa rác tái chế và tiêu hủy được lắp cố định bên đường.

Nhiều căn nhà cũ xen lẫn với những căn nhà mới hoặc cửa tiệm buôn bán, như muốn viết lên những vết tích lịch sử của quá trình phát triển thành phố.

Một hẻm phố, lối vào khu chung cư phía trong

Qua những con đường dành cho những cơ quan hành chính, đầy ắp những tòa nhà kiến trúc thuộc địa, tôi đến với những con đường buôn bán sầm uất của thành phố như phố Cầu Đất, chợ Ga, phố Quang Trung, phố Lãn Ông. Nhiều ngôi nhà được xây dựng từ đầu thế kỷ trước, ghi chú cả năm tháng, phủ rêu phong và bụi thời gian, nằm phía sau dãy hàng quán, như khẳng định sự hiện diện rất lâu của mình ở thành phố.

Một nét lạ là trung tâm thành phố không đông khách du lịch. Hầu hết là hoạt động thường ngày của người dân địa phương. Các dịch vụ hàng quán và các loại hình giải trí cũng đầy đủ.

Những cửa hàng trái cây đặt ngay hẻm phố

Giống như nhiều thành phố khác, Hải Phòng cũng có những con hẻm nhỏ giữa những khu dân cư, khu tập thể. Các hàng quán bán những món đồ rất đặc trưng và gắn liền với đời sống người dân từ bao năm nay.

Đi du lịch thì phải thưởng thức ít nhất một món đặc sản nơi ghé thăm. Tôi đã chọn món bánh đa cua trên phố Lê Chân, món ăn gắn với tên thành phố này. Tôi nghĩ lại những lời cảnh báo của bạn bè trước khi ra Bắc, nếu lơ ngơ là sẽ bị bắt nạt, nhất là khi mua đồ hay ăn uống ở nơi này. Nhưng trải nghiệm lại cho tôi cảm giác rằng Hải Phòng lại là một thành phố thân thiện với du khách.

Tôi không bị chèo kéo mua đồ, không bị hét giá khi vào cửa hàng ăn uống, thậm chí chủ quán còn chủ động đến hỏi thăm và kể rất nhiều chuyện với tôi, từ kinh tế khó khăn khiến tệ nạn xã hội tăng cho đến việc người dân ở thành phố thường làm gì, đi đâu khi rảnh rỗi, khi biết tôi không phải là người thành phố này.

Một quán bán thuốc lào, mặt hàng quen thuộc với người dân miền Bắc

Không giống Nha Trang, Vũng Tàu hay Hạ Long, từ trung tâm thành phố có thể thấy đâu đó hương vị của gió biển. Từ trung tâm Hải Phòng, muốn tận hưởng mùi vị này, người dân thường phải đi rất xa hoặc ra đảo. Chính vì thế, những dòng sông nhỏ len lỏi trong thành phố hay những chiếc hồ cả tự nhiên và nhân tạo luôn là nơi lý tưởng cho người dân tìm chỗ tránh cái nắng mùa hè.

Người dân thường ra hồ Tam Bạc ngồi hóng gió mát

Một trong những điều đặc biệt ở thành phố này là có rất nhiều di tích cổ hoặc những địa điểm gắn với di tích cổ từ thời kỳ phong kiến đến những tòa nhà được thực dân Pháp xây dựng thời kỳ nửa thuộc địa. Đền Nghè, nơi thờ Nữ tướng Lê Chân, không chỉ là một điểm du lịch tâm linh thuộc dạng di sản, mà còn là nơi người dân thành phố đến viếng vào mỗi buổi chiều hàng ngày để cầu xin phước lộc. Tôi cũng ghé viếng đền để chào bà, lần đầu đến thăm.

Đền Nghè luôn đông đúc khi về chiều

Quán cà phê art gallery Lục trên góc đường Quang Trung, sau quảng trường đặt tượng đài Lê Chân là nơi tôi dừng chân cuối cùng, nghỉ ngơi trước khi rời thành phố. Với dân du lịch bụi như tôi, đây là một điểm dừng chân thú vị. Giá nước uống bình dân, trong khi đó lại được ngắm những bức tranh của chủ quán, thậm chí có thể trò chuyện với họa sĩ về những tác phẩm và niềm đam mê của ông.

Giới nghệ sĩ cũng tụ tập về đây, ôm cây đàn ghi ta hát khá kín đáo. Không đủ lớn khiến khách ngồi bàn bên khó chịu, nhưng cũng đủ gây chú ý với những ai yêu thích môn nghệ thuật này.

Quán cà phê, nơi giới yêu thích nghệ thuật gặp nhau

Ngồi trên taxi từ trung tâm thành phố ra sân bay, chia tay thành phố hoa phượng đỏ, tôi buột miệng hỏi anh tài xế về dự án sân bay mới ở Tiên Lãng. Anh tài xế cười hóm hỉnh: “Dự án sân bay bị bỏ rồi, sương mù tại đó còn dầy hơn ở Cát Bi, tầm nhìn hạn chế lắm”.

Tôi chợt tiếc nuối, giá mà những nhà quy hoạch sân bay nghiên cứu điều đó sớm hơn.

 

Tác giả bài viết: Julie
Nguồn tin: Phòng Thị Trường
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc